Siêu phẩm ô tô điện của người thợ sửa xe Sài Gòn khiến báo chí quốc tế ngả mũ

Học chưa hết lớp 9, làm nghề buôn bán, sửa chữa và bảo hành xe đạp điện nhưng đã trình làng chiếc ô tô điện… Đó là ông Trần Minh Tâm ở huyện Củ Chi – Thành phố Hồ Chí Minh.

Nhà nghèo nên học mới đến lớp 9 đã phải bỏ học, ông Tâm làm đủ thứ nghề từ sửa xe, lơ xe, lái xe, rồi kinh doanh xe đạp điện từ năm 2005 đến nay. Suốt quá trình mưu sinh, từ sớm ông đã mơ ước chế tạo thành công xe điện. Và từ năm 2005, ông đã mày mò chế tạo những chiếc xe cho thỏa ước mơ.

Hành trình của đam mê

Đầu tiên ông mua chiếc Honda Chaly cũ, bỏ hết máy cơ, chế tạo thành xe điện chạy cho đỡ tốn xăng. Sau này thì ông chế tạo các loại xe điện cho người tàn tật, người già; xe điện đứng đi dạo… Nhưng khát khao cháy bỏng của ông là chế tạo một chiếc ô tô điện xem cho vừa con mắt, lướt ngon lại bảo vệ được môi trường.

Hơn 10 năm trước, chiếc xe 3 bánh chạy điện của tôi đoạt giải 3 tại hội thi Sáng tạo kỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh 2007”, ông Tâm chia sẻ và bộc bạch thêm: “Tui còn có máu tự hào dân tộc nữa. Không lẽ ở Indonesia, Campuchia làm được ô tô điện rồi, Việt Nam không làm được”.
Hình ảnh có liên quan

Chiếc ô tô điện đầu tiên mang thương hiệu TMTA EV nhãn hiệu CITY 18 của ông có được là từ những suy nghĩ tâm huyết như vậy. TMTA EV theo ông giải thích là chiếc ô tô điện của Trần Minh Tâm (tên ông), EV là viết tắt của Electric Vehicle – xe điện, còn CITY 18 là chiếc xe chạy trong thành phố ra đời năm 2018. Trước đầu xe là logo mang biểu tượng chim đại bàng tung cánh, thể hiện khát khao chinh phục của người đàn ông 56 tuổi này.

Chiếc xe chạy được nhưng phải đẹp và “độc”

Ông Tâm khẳng định như vậy. Theo chủ nhân CITY 18, thiết kế ông tự nghĩ ra trong đầu theo kiểu riêng của mình rồi vẽ ra trên giấy. Sau đó dựa vào thiết kế, ông hì hục cắt, hàn, phay, bào… các chi tiết trên khung sườn hoàn toàn bằng tay. Để chiếc xe có tính thẩm mỹ, đặc biệt là hai cửa dạng cánh chim, ông phải vẽ mẫu rồi giao cho các thợ hàn chuyên nghiệp gia công. Màu sơn xe cũng nhờ gara ô tô danh tiếng đảm nhiệm. Vì sản xuất ô tô điện với phương thức “thủ công” như vậy nên phải mất gần 3 năm, CITY 18 mới hoàn thiện. Quả thực, xe hơi điện cỡ nhỏ không quá hiếm ở TP.HCM nói riêng, hay ở VN nói chung, nhưng nếu phần lớn mẫu xe còn đơn giản thì CITY 18 của ông Tâm gây ấn tượng mạnh về kiểu dáng. Chiếc xe có thiết kế nhỏ gọn với chiều dài tổng thể là 3 m, chiều cao 1,62 m, chiều rộng 1,4 m, khoảng sáng gầm 23 cm, có 4 chỗ ngồi. Động cơ được chia thành hai phần gồm động cơ trước và động cơ sau. Riêng động cơ phía sau là động cơ 2 cầu, có thể chạy độc lập 1 hoặc đồng bộ cả 2 khi cần tăng lực đẩy.

Kết quả hình ảnh cho Siêu phẩm ô tô điện của người thợ sửa xe Sài Gòn

Ngoài ra trong thiết kế cầu xe, ông Tâm cũng đã tính đến việc có thể nâng – hạ thân xe khi đi trong điều kiện bình thường hoặc khi ngập nước. Trong xe được trang bị đầy đủ các tính năng kỹ thuật như một ô tô và lắp cả máy điều hòa. Đặc biệt “đồ chơi” kèm theo là dàn âm thanh có tính năng hát karaoke với 9 loa. Còn dàn đèn trước và sau kiểu dáng cũng do ông Tâm tự thiết kế “không giống ai” rất đẹp và “độc”. Theo thuyết minh của “cha đẻ” chiếc ô tô thì khi được sạc đầy pin, xe có thể đi xa được 160 km với tốc độ tối đa 50 km/giờ. Việc sạc pin có thể thực hiện ở bất cứ đâu có điện 220 V. Mặc dù vậy, ông “kỹ sư không bằng cấp” này tiết lộ là còn có trong tay bản thiết kế các mẫu ô tô điện “đỉnh” hơn, có thể chạy với vận tốc 120 km/giờ và mỗi lần sạc pin đủ sức chạy trong quãng đường 300 km. Chủ nhân của chiếc ô tô điện độc nhất vô nhị VN này cho biết đã gửi hồ sơ đăng ký quyền sở hữu trí tuệ về kiểu dáng công nghiệp và đang kêu gọi một số nhà đầu tư có tâm huyết và năng lực tài chính tham gia sản xuất công nghiệp.

Kết quả hình ảnh cho Siêu phẩm ô tô điện của người thợ sửa xe Sài Gòn

nguồn: http://autoexpress.vn/sieu-pham-o-to-dien-cua-nguoi-tho-sua-xe-sai-gon-5454.htm

Hai lúa Việt được Campuchia cấp xe hơi, biệt thự hoành tráng

Sự thờ ơ của bộ máy quản lý trước những sáng chế của công dân cho thấy nhân tố con người chưa được xem trọng, sự chủ động phát kiến của người dân nhằm làm giàu cho đất nước chưa được trân quý Chuyện cha con ông Trần Quốc Hải ở Tây Ninh sửa chữa và chế tạo thành công xe bọc thép cho quân đội Campuchia và được nhà nước Campuchia trao tặng Huân chương Đại tướng quân và nhiều biệt đãi về nhà ở, chế độ sinh hoạt đã làm nóng dư luận trong thời gian qua.

“Hai Lúa” có nhiều phát minh giá trị

Trước đó, ở trong nước, ông Hải từng được mệnh danh là “ông vua sáng chế máy nông nghiệp” khi chế tạo máy trồng mì, nhổ củ mì, làm cỏ, trồng đậu phộng, máy phun thuốc trừ sâu cho vườn cao su. Chủ tịch UBND huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh – ông Võ Đức Trong – cho biết ông Hải có niềm đam mê lớn dành cho máy móc, đã chế tạo thành công nhiều loại máy phục vụ nông nghiệp không chỉ ở Tây Ninh mà còn nhiều địa phương trong cả nước.

Ông Trần Quốc Hải (giữa) bên những chiếc xe bọc thép do ông sáng chế cho Campuchia Ảnh: LÂM NGỌC

Ông Trần Quốc Hải (giữa) bên những chiếc xe bọc thép do ông sáng chế cho Campuchia Ảnh: LÂM NGỌC

Nhân vụ này, dư luận cũng nhắc lại nhiều trường hợp nông dân và dân thường tự mày mò chế tạo máy móc công nghiệp, nông nghiệp trước đây. Cùng đam mê sáng chế có ông Bùi Hiển – 60 tuổi, ở tỉnh Bình Dương – làm máy bay trực thăng; anh thợ cơ khí Nguyễn Văn Thắng ở quận Long Biên, TP Hà Nội cũng chế tạo máy bay trực thăng nhưng bị cấm, bắt viết cam kết không được chế tạo máy bay nữa; ông Nguyễn Quốc Hòa – Giám đốc Công ty TNHH Cơ khí Quốc Hòa ở tỉnh Thái Bình – tự chế chiếc tàu ngầm mini với mục đích bảo vệ chủ quyền biển đảo, đánh bắt hải sản và du lịch. Thành công hay chưa thành công, tất cả họ đều bộc lộ niềm đam mê sáng chế, chế tạo không mệt mỏi. Có thể còn nhiều ý kiến khác nhau về giá trị công nghệ, giá trị kinh tế của những sáng chế, chế tạo của các nhà phát minh “Hai Lúa” này nhưng những gì ông Trần Quốc Hải đã làm và được công nhận, được vinh danh, được trả công xứng đáng ở Campuchia cho thấy rõ ràng không phải những “Hai Lúa” của chúng ta không có khả năng làm ra những thứ có giá trị thực tiễn. GS Nguyễn Văn Tuấn – Trung tâm Y khoa Garvan (Úc) – cho rằng: Những gì các ông như Trần Quốc Hải, Bùi Hiển, Nguyễn Văn Thắng làm không phải là “nghiên cứu” hiểu theo nghĩa sáng tạo tri thức mới nhưng họ có tìm đọc tài liệu, nghiền ngẫm trước khi bắt tay vào chế mấy cái máy, kể cả trực thăng. Những việc tìm tài liệu và nghiền ngẫm có thể xem là research (nghiên cứu). Thật sự, tôi nghĩ những gì họ làm được có thể nói theo Tây là “development” (phát triển).

Không hỗ trợ mà cứ kêu ca

Trong câu chuyện về những mày mò, thử nghiệm sáng chế, chế tạo của họ, ta tuyệt nhiên không nghe thấy bất cứ lời động viên, khuyến khích hay hướng dẫn, góp ý nào để họ làm tốt hơn, để phát huy tài năng và đam mê của họ từ phía các cơ quan chức năng có liên quan, như sở khoa học và công nghệ địa phương, Bộ Khoa học và Công nghệ, nói gì đến việc nhà nước hay những vườn ươm công nghệ tài trợ cho họ nghiên cứu hay những công ty công nghiệp, công ty cơ khí lớn mời họ cộng tác, sử dụng tay nghề của họ. Điều đó vừa cho thấy một não trạng trọng bằng cấp hơn thực nghiệp, xem thường đầu óc sáng tạo và khả năng phát kiến nơi những người dân thường; lại vừa cho thấy sự quan liêu, thờ ơ của các cơ quan nhà nước có liên quan trước những sáng tạo của người dân. Trong khi đó, lúc nào ta cũng có thể nghe những lời than thở của quan chức và doanh nghiệp về sự yếu kém của ngành công nghiệp hỗ trợ của Việt Nam, về việc doanh nghiệp Việt Nam không làm nổi con ốc vít cho Samsung!

Hình ảnh có liên quan

Trả lời câu hỏi “Sau những sáng chế của ông,  có cơ quan nhà nước nào tiếp cận ông không?”, ông Trần Quốc Hải trả lời thành thật: “Cũng có tiếp cận, rồi thưởng bằng khen. Thế nhưng, cơ chế của Việt Nam nó rất là ngộ. Ở Campuchia, nếu anh làm được một công trình nào đó, đánh giá xong, họ công nhận anh là nhà khoa học. Ở Việt Nam, người làm được thì họ không công nhận, người chưa làm được gì thì công nhận…”. Rõ ràng, trước những sáng kiến, sáng chế của công dân, phản ứng đầu tiên của các cơ quan chức năng là không tin tưởng, không khuyến khích mà là cấm đoán, cản trở thay vì hỗ trợ.

Kết quả hình ảnh cho sáng chế xe tăng cho cam

Việt Nam đặt mục tiêu đến năm 2020 trở thành một quốc gia về cơ bản công nghiệp hóa. Các văn kiện, phát biểu chính thức của lãnh đạo cũng thường nhắc đi nhắc lại tầm quan trọng của nhân tố con người, rằng con người vừa là mục tiêu vừa là động lực của sự nghiệp xây dựng đất nước, sự nghiệp công nghiệp hóa – hiện đại hóa, xây dựng nền văn hóa mới. Thế nhưng, sự thờ ơ của bộ máy quản lý trước những sáng chế của công dân, cho dù là nông dân, công nhân, dân thường hay bất cứ ai mà không dựa chút nào vào ngân sách công, cho thấy nhân tố con người chưa được xem trọng, sự chủ động phát kiến của công dân nhằm làm giàu cho đất nước chưa được trân quý.

Hình ảnh có liên quan

Bảo sao nền khoa học công nghệ, nền công nghiệp, nền kinh tế của ta không èo uột? Bảo sao nói mãi nền công nghiệp hỗ trợ vẫn chưa hình thành? Bảo sao đến cái ốc vít cho Samsung cũng chưa làm được (với giá bán phù hợp)? Phải biết lượng sức chứ! Trả lời câu hỏi của phóng viên Báo Người Lao Động “Tại sao nhiều sáng chế của người dân Việt Nam được nước ngoài sử dụng, thậm chí mua với giá cao, song trong nước lại có vẻ thờ ơ”, ông Phạm Phi Anh, Phó Cục trưởng Cục Sở hữu trí tuệ – Bộ Khoa học và Công nghệ, cho rằng không nên phân biệt là trong nước hay nước ngoài sử dụng, vấn đề là phải tìm được người sử dụng phù hợp và phải chứng minh sản phẩm đó hữu dụng. Cho rằng người dân nào cũng có quyền sáng tạo để đáp ứng nhu cầu bản thân, những người xung quanh hoặc doanh nghiệp, địa phương… song ông Phạm Phi Anh cũng nhắc lại trường hợp một sáng chế của người dân từng được Bộ Khoa học và Công nghệ thưởng “nóng” tiền nhưng sau đó gây ra một loạt tai nạn và nói: “Chúng ta khuyến khích sáng tạo, nhà nước có cả chương trình khuyến khích sáng tạo nhưng khuyến khích phải trong một khuôn khổ nhất định. Thứ nhất là phải bảo đảm an toàn cho người dân, thứ hai là mang lại lợi ích thiết thực cho xã hội… Nếu sáng tạo ra sản phẩm đáp ứng yêu cầu của cơ quan nào đó thì hoàn toàn là tốt, khuyến khích nhưng nếu không đáp ứng được yêu cầu thì cũng không nên đầu tư nhiều vào đấy làm gì. Người dân cứ nghĩ ra những cái viển vông, không thiết thực cho cuộc sống là rất nguy hiểm”. Cũng theo ông Anh, cần tuyên truyền để người dân sáng tạo những gì thiết thực. Sáng tạo là tốt nhưng phải biết sức của mình và làm sao cho phù hợp với điều kiện, đem lại lợi ích cho chính họ, gia đình và xí nghiệp của họ đi đã. Đối với khoa học công nghệ, ít khi đi tắt đón đầu được, phải có một nền tảng nhất định rồi mới sáng tạo được…

 

(viết bởi: Blog Đường Phố)
Loading...
Loading...